Ngủ ngoan nào con yêu của mẹ. Hôm nay, mẹ sẽ kể con nghe câu chuyện về một bạn nhỏ rất đáng yêu, nhưng cũng hơi... vô tư một chút. Đó là câu chuyện về Sự tích con cào cào đấy!
Ngày xửa ngày xưa, ở một thảo nguyên xanh tươi, nơi những bông hoa khoe sắc và bướm đủ màu bay lượn, có một cậu bé tên là Tí Cồ. Tí Cồ là một cậu bé đặc biệt, lúc nào cũng vui vẻ và yêu đời. Từ sáng tinh mơ đến chiều hoàng hôn, Tí Cồ chỉ thích đàn hát, nhảy múa cùng gió trời. Cậu có giọng hát trong trẻo như tiếng suối và bước nhảy nhẹ nhàng như cánh bướm.
Mỗi khi Tí Cồ cất tiếng hát, cả khu rừng như bừng tỉnh, chim chóc líu lo hòa theo. Tí Cồ say mê cuộc sống đến nỗi chẳng bao giờ nghĩ đến chuyện gì khác ngoài niềm vui hiện tại. Cậu không giúp đỡ bố mẹ thu hoạch hạt giống, cũng không cất trữ thức ăn cho mùa đông. Mọi người ai cũng bảo: "Tí Cồ ơi, con phải siêng năng hơn một chút chứ! Phải lo làm lụng để dành dụm cho những ngày mưa gió!". Nhưng Tí Cồ chỉ cười tít mắt, vẫy tay rồi lại tiếp tục ngân nga khúc hát của mình.
Tí Cồ thường thấy Kiến Con, bạn hàng xóm bé nhỏ của mình, cần mẫn vác từng hạt lúa về tổ. Kiến Con làm việc không ngừng nghỉ, mồ hôi ướt đẫm. Tí Cồ lại gần trêu Kiến Con: "Kiến Con ơi, sao bạn cứ làm việc vất vả thế? Hãy nghỉ ngơi và cùng tôi ca hát đi nào!". Kiến Con chỉ lắc đầu nhẹ, mỉm cười và nói: "Tí Cồ ơi, bạn cứ vui chơi đi, nhưng mình phải lo chuẩn bị cho mùa đông sắp đến, lúc đó thức ăn sẽ rất khan hiếm đấy!". Tí Cồ nghe vậy nhưng chẳng để tâm, lại tiếp tục phiêu diêu theo điệu nhạc của riêng mình.
Rồi thời gian trôi qua, mùa hè rực rỡ dần nhường chỗ cho mùa thu se lạnh, và đông giá buốt cũng đến. Cơn mưa phùn kéo dài, gió heo may thổi mạnh, cây cối trụi lá, và thức ăn trở nên khan hiếm. Bố mẹ Tí Cồ, nhờ siêng năng làm lụng, đã có đủ thức ăn để vượt qua mùa đông khắc nghiệt. Nhưng Tí Cồ thì sao? Cậu bé không còn có thể ca hát nữa. Cái bụng đói meo và cơn lạnh buốt khiến cậu co ro, run rẩy. Tí Cồ buồn bã nhận ra mình đã sai rồi, giá như cậu đã nghe lời Kiến Con và mọi người.
Trong lúc Tí Cồ đang tuyệt vọng nhất, một bà tiên hiền lành xuất hiện. Bà tiên mỉm cười dịu dàng nhìn Tí Cồ: "Tí Cồ yêu dấu, ta biết con yêu ca hát và yêu cuộc sống tự do. Nhưng con đã quên rằng, để sống vui vẻ, con cũng cần phải biết chuẩn bị cho tương lai. Con đã không chịu làm việc khi còn nắng ấm." Tí Cồ cúi đầu hối lỗi. Bà tiên thấy vậy, bà không muốn trừng phạt, mà muốn cho cậu một bài học đáng nhớ.
Bà tiên khẽ phẩy cây đũa thần lấp lánh. Lập tức, Tí Cồ bé nhỏ biến thành một chú côn trùng với đôi chân dài khỏe, cùng một lớp áo màu xanh lá cây tươi tắn. "Từ nay, con sẽ là chú cào cào. Con vẫn có thể ca hát, nhảy múa vui vẻ trên những cánh đồng xanh. Nhưng con hãy nhớ rằng, với đôi chân dài này, con sẽ phải luôn nhảy đi thật xa, thật nhanh để tìm kiếm thức ăn. Con sẽ không bao giờ được ngừng nghỉ, luôn luôn phải di chuyển và tìm kiếm, để không bao giờ bị đói như trước nữa. Và bài hát của con sẽ nhắc nhở mọi người về sự siêng năng và chuẩn bị."
Và thế là, từ đó trở đi, chú cào cào vẫn ca hát ríu rít trên những cánh đồng xanh, nhưng đôi chân dài của chú thì không bao giờ ngừng nhảy nhót, luôn luôn tìm kiếm. Chú cào cào giờ đây không chỉ biết vui chơi mà còn biết lo xa, biết tìm kiếm thức ăn cho mình. Mỗi khi nghe tiếng cào cào kêu, chúng ta lại nhớ về câu chuyện của Tí Cồ, về bài học về sự cần cù và chuẩn bị cho tương lai.
Con yêu của mẹ, câu chuyện này dạy chúng ta rằng, dù chúng ta yêu thích vui chơi đến đâu, thì việc siêng năng, cần cù và biết lo xa, chuẩn bị cho tương lai cũng vô cùng quan trọng. Hãy luôn chăm chỉ và biết quý trọng thời gian nhé con. Giờ thì ngủ thật ngon lành vào nhé, thiên thần nhỏ của mẹ. Mẹ yêu con rất nhiều!