Ngày xửa ngày xưa, ở một ngôi làng nhỏ bé nằm cạnh bờ biển rì rào sóng vỗ, có một chàng trai tên là Dã Tràng. Dã Tràng là người hiền lành, tốt bụng và rất yêu thương mọi người xung quanh. Anh sống một cuộc đời giản dị, ngày ngày ra biển ngắm nhìn những con sóng bạc đầu vỗ vào bờ cát mịn màng, đêm về lại lắng nghe tiếng gió thì thầm qua những rặng dừa.
Một buổi chiều nọ, khi Dã Tràng đang đi dạo một mình trên bãi cát, anh nhặt được một chiếc vỏ ốc thật xinh xắn. Chiếc vỏ ốc ấy óng ánh màu ngọc trai, đẹp đến nỗi anh tin rằng đó là món quà diệu kỳ mà biển cả đã dành tặng cho anh. Anh trân trọng giữ gìn chiếc vỏ ốc như một báu vật quý giá, luôn mang theo bên mình.
Nhưng rồi, một buổi chiều khác, khi cơn giông bất chợt ập đến, biển cả bỗng trở nên hung dữ với những con sóng lớn dồn dập vỗ bờ. Dã Tràng vội vàng chạy ra biển để giúp đỡ những người dân đang loay hoay với thuyền bè. Trong lúc vội vã ấy, chiếc vỏ ốc yêu quý đã tuột khỏi tay anh, bị dòng nước xiết cuốn trôi ra giữa biển khơi bao la.
Dã Tràng buồn lắm. Anh đứng trên bờ, mắt đăm đắm nhìn theo chiếc vỏ ốc đang xa dần, xa dần, lòng anh như thắt lại. Anh ước ao có thể lặn xuống tận đáy biển sâu để tìm lại báu vật của mình, nhưng biển cả thì rộng lớn vô cùng, làm sao một người bé nhỏ như anh có thể tìm thấy được?
Thế nhưng, Dã Tràng không hề nản lòng, bé yêu ạ. Anh nghĩ bụng: "Nếu mình cứ cố gắng, biết đâu biển cả sẽ thương tình mà trả lại cho mình?" Và thế là, anh bắt đầu một công việc tưởng chừng như không thể: múc nước biển! Anh dùng một chiếc gáo nhỏ xíu, cặm cụi múc từng gáo nước đổ ra ngoài bãi cát. Cứ thế, anh múc đi múc lại, không ngừng nghỉ.
Mặt trời lên rồi lại lặn, ngày này qua ngày khác, Dã Tràng vẫn miệt mài với công việc của mình. Có những người đi qua thấy anh làm vậy thì bật cười, cho rằng anh thật ngốc nghếch. Làm sao có thể múc cạn được cả biển Đông bao la chỉ bằng một chiếc gáo con con chứ? Mẹ cũng thấy Dã Tràng thật là kiên trì đúng không, con?
Nhưng Dã Tràng không bận tâm đến những lời chê bai ấy. Anh tin rằng sự kiên trì và tấm lòng chân thành của mình sẽ được đền đáp. Anh cứ múc, múc mãi, bất kể nắng gắt hay mưa rào, dù mái tóc đã dần bạc phơ và tấm lưng đã còng xuống. Hình ảnh Dã Tràng nhỏ bé giữa biển cả mênh mông, với chiếc gáo trên tay, đã trở thành một phần quen thuộc, một biểu tượng của lòng kiên định trên bờ biển làng anh.
Lòng kiên trì và tấm gương không ngừng nghỉ của Dã Tràng đã chạm đến trái tim của đất trời. Các vị tiên trên cao nhìn xuống, vô cùng cảm động trước tấm lòng kiên định của chàng trai tốt bụng. Họ biết rằng biển cả không thể cạn đi, nhưng họ muốn lưu giữ mãi mãi câu chuyện về sự cố gắng phi thường này.
Khi Dã Tràng già đi và về với đất mẹ hiền lành, linh hồn của anh hóa thành một loài vật nhỏ bé, cần mẫn sống trên bãi biển. Đó chính là những chú cua Dã Tràng mà bé thường thấy đấy, con của mẹ. Chúng có những chiếc càng nhỏ xíu, cứ lăn tròn từng viên cát, hệt như Dã Tràng ngày xưa vẫn cặm cụi múc nước biển, không bao giờ ngừng nghỉ. Chúng vẫn tiếp nối ước mơ của Dã Tràng, dù chỉ là lăn những viên cát nhỏ xinh.
Mỗi khi con nhìn thấy những chú cua Dã Tràng lăn cát trên bờ biển, con hãy nhớ đến câu chuyện về lòng kiên trì không mệt mỏi của chàng trai tốt bụng nhé. Dù công việc có khó khăn đến mấy, chỉ cần mình kiên trì và không bỏ cuộc, chắc chắn sẽ có lúc thành công, hoặc ít nhất là tấm lòng của mình sẽ được mọi người yêu quý và ghi nhớ mãi.
Bé yêu của mẹ, qua câu chuyện về Dã Tràng, mẹ muốn con biết rằng mọi ước mơ, dù lớn hay nhỏ, đều cần đến sự kiên trì và cố gắng không ngừng. Đừng bao giờ từ bỏ khi gặp khó khăn con nhé, hãy tin vào bản thân và tiếp tục bước đi. Bây giờ thì nhắm mắt lại, ngủ thật ngoan và mơ những giấc mơ thật đẹp nào, bé yêu của mẹ.