Cổ tích Việt Nam

Sự tích đèo Ba Dội

23 lượt nghe

À ơi, con yêu của mẹ. Đêm nay, mẹ sẽ kể con nghe một câu chuyện cổ tích thật hay, câu chuyện về đèo Ba Dội nhé. Con nhắm mắt lại nào, để giấc mơ ngọt ngào dẫn lối...

Ngày xửa ngày xưa, ngày xưa ơi là xưa, ở một vùng đất xanh tươi, có những ngọn núi hùng vĩ và những dòng sông êm đềm, hiền hòa. Trong một ngôi nhà nhỏ bé, ẩn mình dưới chân núi, có hai ông bà lão sống nương tựa vào nhau. Hai ông bà hiền lành, nhân hậu vô cùng, nhưng lại buồn rầu vì chưa có một mụn con nào. Ngày đêm, họ vẫn tha thiết ước mong có một đứa trẻ để yêu thương.

Một buổi sáng tinh mơ, khi mặt trời vừa ló rạng, ông lão lên rừng đốn củi như mọi ngày. Đi mãi, đi mãi vào sâu trong rừng, ông bỗng nghe thấy tiếng khóc thút thít. Tiếng khóc ấy trong trẻo như tiếng chim hót, nhưng lại mang một nỗi buồn man mác. Ông lần theo tiếng khóc, đi đến một chỗ lạ lùng, nơi có ba tảng đá lớn xếp chồng lên nhau, cao ngất trời. Và kìa, giữa ba tảng đá ấy, một em bé sơ sinh đang nằm, mắt lim dim, nước mắt vẫn còn đọng trên má.

Ông lão mừng rỡ vô cùng, nhẹ nhàng bế em bé lên, ủ ấp vào lòng. Em bé xinh xắn, đáng yêu với đôi mắt to tròn long lanh. Ông vội vàng mang con về nhà, bà lão thấy thế cũng mừng rỡ không tả xiết. Hai ông bà quyết định đặt tên cho cô bé là Ba Dội, để nhớ về nơi tìm thấy con, giữa ba tảng đá lớn.

Ba Dội lớn lên trong vòng tay yêu thương của cha mẹ nuôi. Cô bé càng lớn càng xinh đẹp, lại nết na, hiếu thảo vô cùng. Cô bé luôn giúp đỡ cha mẹ mọi việc, từ việc nhà đến việc đồng áng, không nề hà bất cứ điều gì. Ai ai trong làng cũng quý mến Ba Dội. Cô bé có một giọng hát thật trong trẻo, mỗi khi Ba Dội cất tiếng hát, chim chóc cũng ngừng hót để lắng nghe.

Tiếng lành đồn xa, vẻ đẹp và đức tính tốt của Ba Dội vang đến tai một vị quan huyện ở vùng đó. Vị quan này tuy giàu có nhưng lại không có tấm lòng nhân ái. Ông ta muốn Ba Dội về làm vợ mình, mặc cho Ba Dội không hề ưng thuận và chỉ muốn ở bên cha mẹ già. Cha mẹ Ba Dội cũng lo lắng lắm, họ không muốn con gái mình phải sống cuộc đời không hạnh phúc.

Một hôm, vị quan huyện sai lính đến "mời" Ba Dội đi. Ba Dội sợ hãi lắm, cô bé chỉ muốn ở bên cha mẹ mình. Cô bé chạy trốn, chạy mãi, chạy mãi vào sâu trong núi. Cô bé vừa chạy vừa khóc, lòng thầm cầu nguyện trời đất che chở. Bỗng nhiên, điều kỳ diệu đã xảy ra!

Khi Ba Dội chạy đến đúng nơi có ba tảng đá lớn ngày xưa, ba tảng đá ấy bỗng nhiên rung chuyển, từ từ mở ra một lối đi bí mật. Ba Dội vội vàng chạy vào, và ngay lập tức, ba tảng đá lại từ từ khép lại, giống như cánh cửa thần kỳ đóng lại, che chở cho Ba Dội khỏi những người lính đuổi theo. Những người lính không thể nào đi theo được nữa, đành phải quay về.

Từ đó, Ba Dội được bình an vô sự, cô bé trở về sống hạnh phúc bên cha mẹ già yêu quý. Và nơi có ba tảng đá thần kỳ ấy, người dân gọi đó là đèo Ba Dội, để tưởng nhớ đến cô bé Ba Dội xinh đẹp, hiếu thảo và câu chuyện kỳ diệu đã bảo vệ cô.

Con thấy không, Ba Dội dù nhỏ bé nhưng tấm lòng hiếu thảo, lương thiện của cô bé đã được trời đất che chở, giúp đỡ vượt qua khó khăn. Chúng ta hãy luôn sống thật tốt bụng, yêu thương cha mẹ và mọi người, con nhé. Rồi mọi điều tốt đẹp sẽ đến với con. Bây giờ thì ngủ ngon nhé, thiên thần nhỏ của mẹ! Mơ những giấc mơ thật đẹp, con yêu.