Cổ tích Việt Nam

Sự tích hoa mười giờ

26 lượt nghe

À ơi, con yêu của mẹ. Đêm đã khuya rồi, mình cùng lắng nghe một câu chuyện thật hay để chìm vào giấc ngủ nhé. Mẹ sẽ kể con nghe về sự tích hoa mười giờ.

Ngày xửa ngày xưa, ở một ngôi làng nhỏ bé nằm bên triền đồi, có một người mẹ hiền lành và rất nhiều đứa con thơ. Gia đình họ sống tuy nghèo khó nhưng luôn ngập tràn tiếng cười và tình yêu thương. Mẹ luôn cố gắng làm lụng vất vả để lo cho các con có bữa ăn no đủ.

Thế rồi, một năm nọ, trời hạn hán kéo dài, cây cối khô cằn, đồng ruộng nứt nẻ, chẳng còn hạt lúa, củ khoai nào để ăn. Làng xóm ai nấy cũng đói kém, khổ sở. Người mẹ nhìn các con mình xanh xao, gầy mòn mà lòng đau như cắt.

Một buổi sáng nọ, người mẹ quyết định phải đi thật xa, đến những vùng đất mới để tìm kiếm thức ăn, tìm công việc, mong sao mang về cho các con chút gì đó. Trước khi đi, mẹ ôm từng đứa con vào lòng, xoa đầu và dặn dò thật kỹ lưỡng:

“Các con yêu dấu của mẹ, các con hãy ở nhà ngoan nhé. Cứ mỗi buổi sáng, khi mặt trời lên cao nhất, đứng bóng ở đúng giữa trời, tức là vào khoảng mười giờ, mẹ sẽ quay về. Các con hãy luôn nhớ ngẩng lên nhìn mặt trời nhé, đó là lúc mẹ trở về.”

Nói rồi, người mẹ dứt ruột ra đi, bỏ lại sau lưng đàn con thơ dại với bao nỗi lo toan. Các em bé ngơ ngác nhìn theo bóng mẹ xa dần, xa dần cho đến khi chỉ còn là một chấm nhỏ rồi biến mất hút sau rặng tre làng.

Từ ngày đó, ngày nào cũng vậy, các em nhỏ lại cùng nhau ra sân, ngồi đợi mẹ. Cứ khi nắng bắt đầu lên, các em lại thi nhau ngẩng đầu nhìn lên bầu trời xanh biếc. Chúng mong chờ cho đến khi mặt trời lên cao tít tắp, tỏa nắng chói chang nhất, đúng vào khoảng mười giờ sáng. Giờ ấy, chúng nghĩ mẹ sẽ xuất hiện, mang theo bao nhiêu là quà bánh và những vòng tay âu yếm.

Ngày qua ngày, rồi tháng qua tháng, năm qua năm… mặt trời vẫn cứ lên cao đúng mười giờ, nhưng bóng dáng người mẹ vẫn bặt vô âm tín. Các em bé cứ đợi, đợi mãi, từ những đứa trẻ bé bỏng, chúng dần lớn lên, rồi lại già đi, nhưng ánh mắt vẫn luôn hướng về phía chân trời, về phía mặt trời mười giờ, với một niềm hy vọng không bao giờ tắt.

Cuối cùng, vì quá kiệt sức và cũng vì nỗi nhớ mẹ da diết, các em đã hóa thành những bông hoa nhỏ xinh xắn mọc tràn ngập quanh sân nhà. Kỳ lạ thay, những bông hoa ấy, cứ mỗi buổi sáng, đúng vào lúc mặt trời lên cao nhất, khoảng mười giờ sáng, chúng lại hé nở những cánh hoa rực rỡ sắc màu, như thể đang vẫy gọi mẹ từ xa. Đến chiều tối, khi mặt trời lặn, chúng lại khép mình lại, chờ đợi một ngày mới, chờ đợi một lần nữa, vào đúng mười giờ sáng.

Và người dân trong làng, để tưởng nhớ tấm lòng hiếu thảo và sự chờ đợi kiên trì của các em, đã đặt tên cho loài hoa ấy là hoa mười giờ. Dù mẹ không bao giờ trở về, nhưng tình yêu và sự chờ đợi của các con đã hóa thành một vẻ đẹp bền bỉ, nhắc nhở mãi về một lời hứa.

Con thấy không, câu chuyện về hoa mười giờ dạy chúng ta về sự kiên trì, về tình yêu thương vô bờ bến của mẹ dành cho con và lòng hiếu thảo của con cái. Dù có chuyện gì xảy ra, tình yêu thương vẫn luôn ở đó, phải không con? Giờ thì bé con của mẹ hãy nhắm mắt lại, ôm ấp những điều ngọt ngào và mơ những giấc mơ thật đẹp nhé. Mẹ yêu con rất nhiều!