Cổ tích Việt Nam

Sự tích núi Lang Biang

28 lượt nghe

Ngày xửa ngày xưa, ở một vùng đất cao nguyên hùng vĩ, nơi có những cánh rừng xanh thẳm và thác nước trắng xóa, có hai bộ tộc người K'Ho sinh sống hòa thuận với thiên nhiên. Một bộ tộc sống trên đồi cao, còn bộ tộc kia sống dưới thung lũng.

Trong bộ tộc trên đồi, có một chàng trai trẻ tên là Lang, người Lạch, dũng mãnh và tài giỏi trong việc săn bắn. Chàng có trái tim nhân hậu và đôi mắt sáng ngời. Còn ở bộ tộc dưới thung lũng, có một cô gái tên là Biang, người Chil, đẹp như đóa hoa rừng, nết na và hiền dịu. Nàng có tiếng hát trong veo như suối nguồn.

Một ngày nọ, chàng Lang đi săn trong rừng sâu và bắt gặp nàng Biang đang hái những bông hoa dại tuyệt đẹp. Họ nhìn nhau và trái tim cả hai đều rung động. Từ đó, họ thường lén lút gặp gỡ bên bờ suối, trao nhau những lời yêu thương ngọt ngào dưới ánh trăng. Tình yêu của họ lớn dần theo thời gian, đẹp như những đóa hoa rừng khoe sắc.

Thế nhưng, theo luật tục của buôn làng, hai người thuộc hai bộ tộc khác nhau thì không được phép kết hôn. Khi chuyện tình của Lang và Biang bị phát hiện, cả hai bộ tộc đều kịch liệt phản đối, không chấp nhận tình yêu của họ. Lang và Biang buồn lắm, họ không muốn rời xa nhau nên quyết định bỏ trốn vào rừng sâu để có thể mãi mãi ở bên nhau.

Một buổi chiều nọ, khi Lang và Biang đang trú ẩn trong rừng, một con thú dữ bất ngờ xông tới tấn công nàng Biang. Chàng Lang không chút do dự, liền giương cung bắn tên để bảo vệ người yêu. Nhưng thật không may, trong lúc hoảng loạn, mũi tên của chàng lại lỡ trúng vào nàng Biang. Nàng gục xuống trong vòng tay của Lang. Lang đau đớn tột cùng, chàng ôm chặt lấy Biang, nước mắt tuôn rơi như mưa. Chàng không muốn sống thiếu nàng nên đã đau buồn mà ra đi theo nàng, để tình yêu của họ mãi mãi ở bên nhau.

Sau cái chết đầy bi thương của Lang và Biang, cả hai buôn làng đều vô cùng hối hận. Họ nhận ra rằng chính sự ngăn cấm và những luật tục hà khắc đã cướp đi hai trái tim yêu thương. Để tưởng nhớ về đôi tình nhân bất hạnh, buôn làng đã đặt tên cho hai ngọn núi gần đó là núi Lang và núi Biang, sau này hợp lại thành Lang Biang hùng vĩ. Nước mắt của Lang khóc thương Biang đã hóa thành dòng suối Vàng trong mát, còn nơi buôn làng họ sinh sống thì được gọi là Đà Lạt.

Con yêu của mẹ, câu chuyện về Lang và Biang cho chúng ta thấy rằng tình yêu thương thật sự không có ranh giới, và sự đoàn kết, thấu hiểu luôn là điều quý giá nhất. Hãy luôn biết yêu thương và trân trọng những người xung quanh mình nhé. Bây giờ thì nhắm mắt lại, ngủ ngoan trong vòng tay của mẹ, mơ những giấc mơ thật đẹp con nhé!