À ơi, con mẹ ngủ ngoan nhé. Đêm nay, mẹ sẽ kể con nghe một câu chuyện cổ tích thật hay, về tình cảm anh em, vợ chồng sâu nặng mà đất trời đã ghi dấu mãi mãi.
Ngày xửa ngày xưa, ở một ngôi làng nhỏ yên bình, có hai anh em mồ côi sống nương tựa vào nhau. Người anh tên là Tân, người em tên là Lang. Hai anh em thương yêu nhau lắm, như hình với bóng. Anh Tân khỏe mạnh, chịu khó, luôn nhường nhịn em. Còn em Lang thì hiền lành, nhu mì, rất mực kính trọng anh mình.
Rồi một ngày, có một thầy đồ tên là Lưu đến làng mở trường dạy học. Anh Tân và em Lang đều theo học thầy. Thầy Lưu có một cô con gái xinh đẹp, nết na tên là Ba. Cô Ba thường mang cơm cho cha và các học trò. Cô cảm mến sự hiền lành, thông minh của Tân và Lang. Thầy Lưu thấy Tân là người chững chạc, giỏi giang nên muốn gả con gái mình cho Tân. Nhưng trớ trêu thay, vì hai anh em quá giống nhau, cô Ba lại có chút nhầm lẫn khi mới gặp Lang, cứ ngỡ đó là Tân. Sau đó mọi chuyện được sáng tỏ, và cô Ba đã trở thành vợ của anh Tân, về chung một nhà.
Cuộc sống gia đình ba người ban đầu thật êm ấm. Nhưng một hôm, trời đã nhá nhem tối, Tân đi xa về muộn. Khi về đến cửa, thấy trong nhà tối om, Tân bước vào. Cùng lúc đó, Lang đang ở trong nhà, tưởng anh Tân đã về từ sớm, bèn đùa giỡn trêu chọc vài câu. Ba vợ Tân lúc này lại không biết đó là em chồng, chỉ nghĩ chồng về muộn mà còn trêu ghẹo mình nên có chút hờn dỗi. Lang thấy vậy thì trong lòng chợt cảm thấy tủi thân, nghĩ rằng từ khi có vợ, anh Tân đã không còn thương mình như trước nữa. Trong lòng chất chứa bao nỗi buồn, Lang quyết định rời nhà ra đi, không muốn làm phiền hạnh phúc của anh chị.
Lang cứ thế đi mãi, đi mãi, lòng nặng trĩu. Cậu ngồi nghỉ bên một bờ suối vắng, kiệt sức vì đi bộ và buồn bã đến tột cùng. Chẳng bao lâu sau, Lang đã hóa thành một tảng đá vôi lớn, nằm lặng lẽ bên bờ suối, như một lời nhắn gửi về tình cảm trong veo và tấm lòng sắt son của mình.
Ở nhà, không thấy em đâu, anh Tân lo lắng vô cùng. Anh đi khắp nơi tìm em, gọi tên em trong vô vọng. Cuối cùng, anh đi đến bên bờ suối nọ, thấy tảng đá vôi lớn, anh mệt mỏi và đau buồn khôn xiết. Anh ngồi tựa vào tảng đá, gọi tên em Lang, rồi cứ thế, vì quá đau khổ và nhớ thương em, anh Tân cũng đã hóa thành một cây cau cao vút, thân thẳng tắp vươn lên trời xanh, như thể vẫn đang dõi tìm bóng em mình.
Cô Ba ở nhà đợi mãi không thấy chồng và em chồng trở về, lòng như lửa đốt. Nàng cũng vội vã lên đường tìm kiếm. Nàng đi qua bao đèo dốc, bao dòng sông, cuối cùng cũng tìm đến bờ suối ấy. Nhìn thấy cây cau đứng cạnh tảng đá vôi, nàng biết đó chính là chồng và em chồng mình. Cô Ba đau xót tột cùng, nước mắt giàn giụa. Nàng ôm lấy thân cây cau mà khóc, rồi cũng dần dần, cô Ba hóa thành một dây trầu xanh mướt, quấn quýt lấy thân cây cau, leo lên tảng đá, không rời xa chồng và em chồng một bước nào.
Từ đó, cây cau, lá trầu và tảng đá vôi đã hòa quyện vào nhau, tạo thành một biểu tượng của tình yêu thương gia đình bền chặt, sắt son. Cau, trầu và vôi khi được têm lại với nhau sẽ tạo ra màu đỏ thắm, tượng trưng cho tình nghĩa thủy chung, son sắt. Đó cũng là lý do vì sao trong các đám cưới hỏi của người Việt, trầu cau luôn là lễ vật không thể thiếu, là khởi đầu cho một tình yêu đôi lứa bền chặt.
Con thấy không, câu chuyện kể về tình cảm anh em, vợ chồng thật đẹp, dù có hiểu lầm nhưng tình yêu thương vẫn chiến thắng tất cả để ở bên nhau mãi mãi. Tình thân là điều quý giá nhất trên đời. Bây giờ thì con yêu của mẹ đã hiểu rồi nhé, hãy nhắm mắt lại và ngủ thật ngon lành trong vòng tay mẹ nào!