Ngủ ngoan nào con yêu của mẹ. Đêm nay, mẹ sẽ kể cho con nghe một câu chuyện thật diệu kỳ, đã có từ ngày xửa ngày xưa, khi thế giới của chúng ta còn rất khác bây giờ.
Ngày ấy, trái đất mình đây chưa có hình hài rõ ràng đâu con. Trời và Đất cứ quyện vào nhau, một màu đen tối, lộn xộn lắm. Chẳng có núi non, sông biển, cũng chẳng có ánh mặt trời rực rỡ hay những vì sao lấp lánh như bây giờ. Mọi thứ cứ chìm trong một sự hỗn độn mênh mông.
Giữa cái không gian mịt mờ ấy, bỗng xuất hiện một vị thần rất to lớn, có trái tim nhân hậu và sức mạnh phi thường, đó chính là Thần Trụ Trời. Người Thần cao lớn đến nỗi, mẹ nghĩ Thần có thể với tay chạm tới tận mây xanh vậy đó!
Thần nhìn thấy thế giới hỗn độn thì thương lắm. Thần nghĩ: "Phải làm sao cho Trời và Đất tách ra, để muôn loài được sống trong ánh sáng và trật tự chứ!". Thế là, Thần Trụ Trời bắt tay vào việc. Thần dùng sức mạnh của mình, đào đất, đắp đá, kiên nhẫn xây nên một cái cột thật là to lớn và vững chãi, từ tận đáy đất sâu thẳm.
Con biết không, Thần Trụ Trời cứ xây, xây mãi, cái cột cứ cao dần, cao dần lên tận trời xanh. Càng xây, người Thần dường như cũng lớn lên, cao vút chạm tới mây xanh. Sức mạnh của Thần nhẹ nhàng nhưng kiên định đẩy Trời lên cao, cao mãi, để Trời và Đất dần dần tách rời nhau ra. Thần làm việc không ngừng nghỉ, bằng tất cả tình yêu thương và sự nhẫn nại của mình, cứ như muốn tạo ra một không gian thật đẹp cho muôn loài vậy đó.
Và cứ thế, một ngày rồi hai ngày, rồi rất nhiều ngày trôi qua, Trời đã được đẩy lên rất cao, mênh mông và xanh thẳm. Đất thì vững chãi ở bên dưới, với biết bao điều kỳ diệu sắp sửa được tạo thành. Ánh sáng đã bắt đầu xuất hiện, xua tan đi bóng tối mịt mờ ngày xưa, mang đến sự ấm áp và tươi mới cho vạn vật.
Khi Trời đã ở đúng vị trí của mình, không còn sợ bị rơi xuống nữa, Thần Trụ Trời liền phá bỏ cái cột khổng lồ ấy đi, vì nó đã hoàn thành sứ mệnh cao cả của mình rồi.
Những tảng đá to lớn của cái cột rơi xuống, tạo thành những ngọn núi cao chót vót, sừng sững mà con vẫn thấy ngày nay. Những hòn đất nhỏ hơn thì biến thành các hòn đảo xinh đẹp, nhấp nhô trên biển cả. Còn những nơi Thần đã đào đất để lấy vật liệu xây cột, thì bây giờ thành những con sông rộng lớn, những cái hồ trong xanh, và cả biển cả mênh mông nữa đó con.
Thế là, nhờ có Thần Trụ Trời vĩ đại, mà thế giới của chúng ta mới có Trời xanh, Đất rộng, có núi non hùng vĩ, sông biển bao la, để muôn loài cùng sinh sống trong yên bình và tươi đẹp như bây giờ.
Vậy đó con yêu, câu chuyện về Thần Trụ Trời dạy chúng ta rằng, dù việc gì có khó khăn đến mấy, nếu chúng ta có lòng kiên trì, một ý chí mạnh mẽ và một trái tim muốn làm điều tốt đẹp, thì chúng ta sẽ làm được tất cả. Giờ thì con hãy nhắm mắt lại và ngủ thật ngoan nhé. Mẹ yêu con!