Con yêu của mẹ, đêm nay mẹ sẽ kể con nghe một câu chuyện thật hay về một người anh hùng bé nhỏ mà sau này lớn lên lại mạnh mẽ phi thường nhé. Con hãy nhắm mắt lại, lắng nghe giọng mẹ kể thật nhẹ nhàng, êm ái...
Ngày xửa ngày xưa, ở một ngôi làng nhỏ ven sông, có hai vợ chồng tuổi đã cao mà vẫn chưa có mụn con nào. Ông bà ước ao có một đứa con lắm. Rồi một ngày, bà vợ ra đồng thấy một vết chân to lớn lạ thường. Bà tò mò ướm thử chân mình vào, rồi về nhà thụ thai và sinh ra một cậu bé bụ bẫm. Cậu bé đó chính là Gióng.
Nhưng lạ lùng thay, Gióng lên ba tuổi rồi mà vẫn không biết nói, không biết cười, cũng không biết đi, chỉ nằm một chỗ. Tuy vậy, cậu bé không hề quấy khóc, cứ im lặng lớn lên trong tình yêu thương của cha mẹ. Cha mẹ Gióng dù thương con nhưng cũng rất buồn và lo lắng.
Một hôm, tin dữ bay đến. Giặc Ân hung dữ từ phương Bắc tràn sang, đốt phá làng mạc, cướp bóc của cải. Quân giặc rất đông và mạnh, khiến Vua Hùng lo lắng lắm. Vua liền sai sứ giả đi khắp nơi, rao tin tìm người tài giỏi giúp nước đánh đuổi giặc ngoại xâm.
Khi sứ giả đi ngang qua nhà Gióng, bỗng nhiên Gióng bật tiếng nói, trong trẻo và mạnh mẽ: "Mẹ ơi, ra mời sứ giả vào đây cho con!" Cả nhà mừng rỡ vô cùng, không ai tin vào tai mình nữa. Gióng nói với sứ giả: "Về tâu với Đức Vua, đúc cho con một con ngựa sắt, một cây roi sắt và một áo giáp sắt, con sẽ đi đánh giặc!"
Sứ giả về tâu Vua, Vua Hùng mừng lắm, liền ra lệnh cho thợ rèn ngày đêm làm vũ khí và áo giáp cho Gióng. Bà con làng xóm cũng rất thương Gióng, ai cũng muốn góp sức. Người góp gạo, người góp khoai, người góp tiền để nuôi Gióng. Gióng ăn rất khỏe, lớn nhanh như thổi, chỉ trong mấy ngày đã trở thành một chàng trai khổng lồ, mạnh mẽ, oai vệ vô cùng.
Khi giặc Ân tràn đến, Gióng mặc áo giáp sắt, cưỡi ngựa sắt, tay cầm roi sắt, vung vẩy xông ra trận. Ngựa sắt hí vang, phun lửa ngùn ngụt, khiến quân giặc khiếp sợ. Gióng vung roi đánh tan quân giặc như chẻ tre. Đánh mãi, roi sắt gãy. Gióng không hề nao núng, liền nhổ cả những bụi tre to lớn ven đường làm vũ khí, tiếp tục đánh đuổi giặc đến tận biên giới. Quân giặc sợ hãi bỏ chạy tan tác, không dám quay đầu nhìn lại.
Sau khi đánh đuổi giặc xong, đất nước lại yên bình. Gióng đến chân núi Sóc Sơn, cởi bỏ áo giáp sắt rồi từ từ bay lên trời cao, trở về cõi tiên. Chàng không màng danh lợi, chỉ muốn bảo vệ đất nước mình mà thôi. Người dân nhớ ơn Gióng, lập đền thờ để tưởng nhớ người anh hùng đã cứu giúp quê hương.
Con thấy không, bé Gióng tuy ban đầu yếu ớt nhưng khi đất nước cần, đã biến thành người anh hùng dũng cảm, biết đoàn kết với mọi người để bảo vệ quê hương. Câu chuyện của Gióng dạy chúng ta rằng, điều quan trọng không phải là mình sinh ra như thế nào, mà là mình sống có ý nghĩa ra sao, biết yêu thương, giúp đỡ mọi người và dũng cảm bảo vệ những điều tốt đẹp, con nhé. Giờ thì ngủ thật ngon, mơ những giấc mơ đẹp về những điều kỳ diệu như câu chuyện của Gióng, con yêu của mẹ.