Ngụ ngôn & Bài học

Thầy bói xem voi

29 lượt nghe

Ngủ ngon nhé con yêu của mẹ. Đêm nay, mẹ sẽ kể cho con nghe một câu chuyện rất dễ thương và ý nghĩa về một chú voi to lớn và những người bạn muốn tìm hiểu về nó nhé.

Ngày xửa ngày xưa, ở một ngôi làng nọ, có vài người bạn không nhìn thấy được bằng mắt. Tuy vậy, họ lại rất thông thái và luôn tò mò về thế giới xung quanh. Họ đã nghe rất nhiều câu chuyện về một loài vật vô cùng to lớn và hùng vĩ gọi là con voi, nhưng chưa ai trong số họ thực sự hình dung được chú voi trông như thế nào cả.

Họ thường ngồi lại với nhau và tự hỏi: “Chà, không biết chú voi kia trông ra sao nhỉ? Có ai trong chúng ta đã từng sờ thấy nó chưa?” Mỗi người đều có một hình dung khác nhau trong tâm trí mình, nhưng không ai biết chắc chắn cả.

Một ngày đẹp trời nọ, có một người chủ voi tốt bụng đi ngang qua làng. Nghe được mong ước của những người bạn ấy, ông mỉm cười và nói: “Này các bạn, tôi có thể giúp các bạn hiểu rõ hơn về chú voi của mình. Hãy đến đây, và mỗi người hãy thử chạm vào một phần của chú voi nhé!”

Những người bạn vui mừng khôn xiết. Họ bước đến gần chú voi một cách cẩn thận và bắt đầu khám phá bằng đôi tay của mình.

Người bạn đầu tiên chạm vào một cái chân to, tròn và vững chãi của chú voi. “Ồ!” – anh thốt lên – “Voi giống hệt như một cái cột nhà thật lớn và chắc chắn!”

Người bạn thứ hai sờ vào cái vòi dài và mềm mại, có thể uốn cong đủ kiểu. Anh ta reo lên: “Không phải đâu! Voi phải giống như một con rắn khổng lồ, thật dài và mềm mại!”

Người bạn thứ ba lại chạm vào cái tai to bản, phẳng lì và phe phẩy nhẹ nhàng. Anh ta cười lớn: “Các bạn sai rồi! Voi giống hệt như một cái quạt nan to đùng để phe phẩy gió mát!”

Đến lượt người bạn thứ tư, anh ta chạm vào hông chú voi – một mảng da rộng lớn và sần sùi. Anh quả quyết: “Kìa, voi đâu phải là cột hay quạt. Voi giống như một bức tường lớn và vững chãi!”

Cuối cùng, người bạn thứ năm sờ vào cái đuôi chú voi, nhỏ và có một chùm lông ở cuối. Anh ta nhún vai: “Chẳng ai đúng cả! Voi giống như một cái chổi lông to để quét dọn vậy!”

Thế là, mỗi người bạn đều nghĩ mình là người đúng nhất. Họ bắt đầu tranh cãi, giọng nói mỗi lúc một lớn hơn. “Voi là cái cột!” “Không, là con rắn chứ!” “Voi là cái quạt!” “Voi là bức tường!” “Voi là cái chổi!” Chú voi hiền lành đứng đó, khẽ lắc lắc đôi tai to lớn của mình.

Người chủ voi tốt bụng thấy vậy, bèn ôn tồn nói: “Các bạn ơi, đừng cãi nhau nữa. Mỗi bạn đều nói đúng về một phần của chú voi. Để hiểu chú voi trông như thế nào, chúng ta cần ghép tất cả những gì các bạn đã cảm nhận lại với nhau. Chú voi có cái chân to như cột, cái vòi dài như rắn, cái tai to như quạt, thân hình vĩ đại như bức tường, và cái đuôi giống như cái chổi. Chú voi là tổng hòa của tất cả những điều đó đấy!”

Nghe vậy, những người bạn chợt vỡ lẽ. À, thì ra là vậy! Chú voi thật lớn, thật kì diệu và phức tạp hơn bất kỳ một phần nào mà họ đã sờ thấy. Họ cùng nhau mỉm cười, cảm thấy vui vẻ khi đã học được một bài học quý giá về sự lắng nghe và thấu hiểu.

Con yêu của mẹ, câu chuyện này dạy chúng ta rằng đôi khi, mỗi người chỉ nhìn thấy một mảnh nhỏ của bức tranh lớn. Để hiểu được mọi chuyện thật rõ ràng, chúng ta cần biết lắng nghe những người xung quanh, cùng nhau chia sẻ và ghép nối những mảnh ghép nhỏ lại. Giống như các thầy bói đã học được cách kết hợp những cảm nhận khác nhau về chú voi vậy. Như thế, chúng ta sẽ nhìn thấy thế giới rộng lớn hơn, đẹp đẽ hơn nhiều. Bây giờ thì nhắm mắt lại và ngủ thật ngon nhé, bé yêu của mẹ! Mẹ yêu con!